Lê Minh Quốc
 |
|
Lê Thị Kim tự họa
|
Giọng hò xứ Huế
Đêm Hương giang mang điệu lý về mô
Dìu dặt nỉ non - ơi giọng hò xứ Huế
Cứ vây chặt lấy em bằng hơi rung nhè nhẹ
Như tình yêu xa thoắt níu lại gần
Em như cánh cò đơn lẻ ở ven sông
Giọng hò đến mồi những tia lửa ấm
Dắt em về với làng quê đầy nắng
Nghe nồng nàn hơi ấm tình yêu
Giọng hò mô cũng dặn người đi hãy nhớ bến đò chiều
Đò tắt nắng người thủy chung vẫn đợi
Như sóng Hương giang lặng trầm không sôi nổi
Sóng lặng trầm dòng sông ấy mới sâu
Có về đây ta mới hiểu lòng nhau
Tình bạn thâm sâu ẩn trong câu hò Huế
Ẩn trong từng tia mắt nhìn dịu nhẹ
Ẩn trong đêm chia tay bịn rịn chẳng muốn rời
Xin cho em nán lại phút giây thôi
Phút giây thôi bên các anh các chị
Cái khoảng cách hơn nghìn cây số lẻ
Giọng hò ơi có giữ lại giùm em...
Kim đồng hồ cứ vô tình quay trong đêm
Không hiểu được lòng em đang níu gọi
Sài Gòn rất xa – Sài Gòn rất xa gió làm sao mang tới
Điệu lý nặng tình, nặng nghĩa của sông Hương.
Nỗi nhớ Sài Gòn
Tưởng không bao giờ nhớ Sài Gòn
Bởi mỗi ngày bước chân ta qua đấy
Góc phố nhỏ nhoi con đường vẫn vậy
Có gì đâu - mưa nắng vẫn vô chừng
Hàng me vẫn dáng đứng lừng khừng
Như anh chàng trồng cây si trước ngõ
Thách đố thời gian chờ ai đưa mắt ngó
Phút chao lòng - thả lá rớt đầy tay
Thành phố của em
Thành phố của em - những công viên lúc vạm vỡ lúc hao gầy
Lúc mơ màng lúc ầm ào huyên náo
Lũ ve con chờ em cất tiếng chào
Giấu nỗi nhớ trong lá cành phượng vĩ
Giấu nỗi nhớ - trong những chiều mưa nhỏ
Tuổi học trò - mở ngỏ trái tim non
Tuổi học trò - tuổi học trò chi cũng nghĩ lạ thường
Là hoa nắng là tình yêu độ lượng
Sài Gòn của em
Sài Gòn của em - trái tim như sóng cuộn
Như những chàng trai trẻ tuổi đôi mươi
Như cô nàng mười tám giữa gió trời
Hồn căng nõn ôm trái tim bè bạn
Em theo gió
Em theo gió - lang thang con phố gầy
Chiếc lá mảnh - theo dấu chân kỷ niệm
Hoa điệp vàng - như lũ trẻ nhảy dây
Khoe áo thắm giữa nắng chiều ngợp gió
Sài Gòn của em
Sài Gòn của em
Có con ngõ hoang vu với những ngôi chùa cổ
Mái mốc rêu rợp mát những trưa hè
Em thường giấu tuổi thơ mình trong đó
Chẳng biết đến vô thường chỉ vì thích vu vơ
Nay bỗng nhiên như một kẻ mộng du
Em nhớ quá những tháng ngày ở đấy
Bạn bè thật thà - kẻ khôn - người dại
Khi bỗng nhiên xa... xa quá Sài Gòn.
Cái nhớ gì đâu - bỗng dưng kỳ lạ
Như kim châm như bếp lửa than hồng
Như đỉnh núi hồn nhiên nay gió thốc điệp trùng
Sài Gòn ơi, Sài Gòn ơi, Sài Gòn ơi,... nỗi nhớ...