TÔI ƠI, Ở ĐÂU?
Lê Thị Kim
Tôi ơi,
ở đâu? ở đâu?
Trong khoảng cô đơn chiều nay
Giữa sáng, trời xuống thấp
Giữa hoàng hôn xuống đầy
Một khoảng sông
Tràn lục bình trôi
Vài chiếc lá
Nhẹ rơi
Rơi...
Như đang thở
Cùng làn hơi nước ẩm ướt
Giăng đầy mặt sóng
Trong cái rét lạnh cóng
Buổi hoàng hôn cuối năm
Tôi,
Thật sự mong
Đâu đó hãy vẳng lại
Một tiếng thở
Ngọt ngào...
Cho lòng tôi
Cô quạnh...
Cho mùa xuân
Xanh trong...
Nhưng...
Gió vẫn lướt đầy mặt sóng
Và... tôi ơi, ở đâu?
Một tiếng thở
Của ngày xưa êm ấm
Cho đời thôi
Đợi trông
Đường về Thanh
Lê Thị Kim
Đi nhiều
Tưởng chạm tới trời
Đường về Thanh
Vẫn cứ ngùi ngùi xa
Dáng nghèo
Lam lũ
Quê ta
Ẩn trong câu hát
Tình ca
Ngọt ngào
“Này em,
Đôi mắt dao câu
Này em,
Đôi má hồng hồng
Thắm duyên...”
Xin mùa xuân
Mãi vẹn nguyên
Cho cô em gái
Ước nguyền
Tròn vuông
Đất thanh
Chưa bén bàn chân
Ta còn
Ngơ ngẩn
Tần ngần mãi thôi
Xuân
Lê Thị Kim
Ai người
Chờ ta
Ai đợi ta
Còn ai
Ai nữa
Không chi hết
Để mặc
Mình ta
Với một ta
Mùa trăng của thầy
Lê Thị Kim
Dáng đã cõi còm trăng mùa cũ
Vẫn nghiêng trên vở mới trăng non
Thầy trút hết tâm vầng trăng khuyết
Mong đời đầy đặn mảnh trăng con
Hồn xuân
(Mùa xuân dẫu xa)
Mùa xuân chợt thiên về
Khi Sài Gòn yên giấc đêm
Hương hoa ngọc lan
Tràn lấp đêm dài
Mùa xuân chợt nhiên về
Khi anh từ đâu đến em
Cánh hoa tường vi
Thơm ngát trong vườn
Góc phố chiều
Nơi ta đến
Giờ có hương thơm tường vi
Góc phố chiều
Xưa ta đến
Giờ bóng anh đâu xa mờ
Anh bây giờ xa quá
Bên trời hoa em héo gầy
Anh bây giờ xa quá
Nửa vầng trăng khuyết trên tay
Ơi mùa xuân đã xa
Đêm đong tình bằng nỗi nhớ
Ơi mùa xuân đã xa
Cỏ thơm vàng giữa thu gầy
Ơ,
Ơi mùa xuân dẫu xa
Xưa xuân còn long lanh mãi
Ơi,
Ơi mùa xuân dẫu xa
Nào phai tình thuở ban đầu

|